CÔ TRẦN THỊ HUẾ – NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG
Lượt xem:
Những năm tháng học trò dưới mái trường mang tên danh nhân Nguyễn Công Trứ, chúng em đã gặp gỡ biết bao thầy cô kính yêu. Nhưng giữa muôn vàn bóng dáng ấy, có một người giáo viên đã khắc sâu trong trái tim em, đó chính là cô Trần Thị Huế. Không chỉ là người thầy truyền lửa đam mê với môn Toán, cô còn là người đã dìu dắt, dạy em những bài học quý giá về lòng nhân ái và ý chí kiên cường, những điều sẽ theo em suốt cuộc đời.
Cô Trần Thị Huế đang chấm bài cho học sinh
Khi em đặt bút viết những dòng này, ký ức về buổi học đầu tiên với cô bỗng ùa về, dù cô chỉ dạy thay chúng em một thời gian ngắn. Thế nhưng, chính sự tận tụy hết lòng vì học sinh, cách cô truyền đạt kiến thức đầy cuốn hút, cùng những bài học quý giá đã khắc sâu trong tâm trí em. Ban đầu, em còn chút e dè, chưa dám ngỏ lời hỏi kỹ về những bài toán còn vướng mắc. Dường như cô đã cảm nhận được sự băn khoăn trên gương mặt em. Cô đã tiến lại gần, ân cần chỉ bảo, kiên nhẫn giải thích từng chút một cho đến khi em thực sự hiểu bài. Cô chỉ rời đi sau khi thấy em nắm vững kiến thức, để lại trong em một nụ cười hài lòng và lời động viên ấm áp: “Học hỏi không bao giờ là thừa đâu em nhé”. Dù có lúc em tỏa sáng rực rỡ trong môn Toán, nhưng khoảnh khắc đáng nhớ nhất, cái khoảnh khắc đã chạm vào sâu thẳm trái tim đang chơi vơi của em, lại đến từ sự dịu dàng, ân cần đến lạ của cô. Không một lời trách móc, không một thoáng chau mày, cô luôn nhẹ nhàng, như hơi thở êm đềm, chỉ ra những nốt trầm trong bài làm, vẽ nên con đường để em sửa sai, giúp em lấy lại niềm tin để lần sau có thể vững vàng hơn. Chính sự tận tâm vô điều kiện ấy của cô đã vang lên như một lời hiệu triệu, thôi thúc em phải nỗ lực gấp bội, phải khẳng định bản thân mình trong những kỳ thi sắp tới.

Cô Huế trong buổi thao giảng
Em còn nhớ những tháng đầu tiên của lớp 10, khi các bạn cùng học đã đỗ trường Đinh, trường Trần …. còn em do một chút đãng trí em đã không được cùng các bạn bước vào ngôi trường mơ ước. Mặc dù đã được bố mẹ và người thân động viên rất nhiều nhưng em vẫn thấy mặc cảm và hẫng hụt. Khoảng thời gian ấy, em đã từng chìm trong thất vọng, cảm thấy mình thật nhỏ bé và kém cỏi khi ước mơ về ngôi trường mong muốn chưa thành hiện thực. Sự mặc cảm cứ bám riết, khiến em ngại ngần đối diện với bạn bè đồng trang lứa. Nhưng đó là câu chuyện của quá khứ. Như cô vẫn thường nói “cánh cửa này khép lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra” và cô chính là người đã mở ra cho em một cánh cửa tươi sáng hơn. Em còn nhớ, môn Toán từng là một nỗi ám ảnh, khiến em cảm thấy mình thật yếu đuối. Nhưng cô, bằng sự dìu dắt ân cần và trái tim ấm áp, đã giúp em xua tan đi bóng tối đó. Niềm yêu thích và sự tò mò với những con số, những thích thú với bài toán hay dần nhen nhóm, thay thế cho nỗi sợ hãi. Mỗi hành động nhỏ bé, mỗi lời động viên của cô như những vì sao dẫn lối, giúp em khắc cốt ghi tâm lời dạy “không có việc gì khó. Chỉ sợ lòng không bền”. Lời nói ấy giờ đây không chỉ là câu dạy mà còn là sức mạnh tiếp thêm cho em trên hành trình sắp tới.

Các thầy cô kính mến. Đối với em, cô Huế không chỉ đơn thuần là người giáo viên đứng trên bục giảng. Cô còn là một người bạn đồng hành đầy sáng chói, là tấm gương để em noi theo và học hỏi. Em luôn cảm thấy thoải mái, vơi đi mọi e ngại khi hỏi cô về những bài tập khó. Cô thực sự là người đã cùng em bước đi, cùng em cố gắng trên con đường học tập đầy thử thách. Hơn thế nữa, cô còn là nguồn cảm hứng bất tận, lan tỏa những thông điệp ý nghĩa, như ngọn lửa thôi thúc em luôn nỗ lực và tiến về phía trước.
Trong vô vàn những buổi học cùng cô, có một buổi học hôm ấy đã khắc sâu trong tâm trí em một cách lạ thường. Chỉ là một câu hỏi vu vơ, tưởng chừng rất đỗi bình thường của cô: “Có muốn lên Hà Nội học đại học không?”. Thế nhưng, chính câu nói ấy đã đánh thức điều gì đó sâu thẳm trong em. Nó không chỉ là một câu hỏi, mà như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng, thôi thúc em phải nỗ lực hơn nữa. Không chỉ riêng môn Toán, mà là cho tất cả mọi thứ, cho hành trang bước vào một chặng đường mới. Dù chỉ còn một năm nữa, khóa K25 của chúng em mới bước vào kỳ thi quan trọng – cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của mỗi học sinh – nhưng câu hỏi ấy đã thắp lên trong em một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. Dù khoảng thời gian được học tập dưới sự dẫn dắt của cô Huế thật ngắn ngủi, nhưng em mãi mãi khắc ghi sự đồng hành và động viên của cô. Những lời an ủi, khích lệ ấy đã thấm vào tâm hồn, giúp em trưởng thành hơn từng ngày, thắp lên ngọn lửa nỗ lực không ngừng.
Em biết, thời gian trôi đi sẽ cuốn theo bao điều, cùng với những kỷ niệm đẹp đẽ nơi mái trường này, bên cô. Nhưng em tin rằng, những kiến thức cô dốc hết tâm huyết truyền dạy, cùng những bài học cô luôn in sâu vào tâm trí em, sẽ là báu vật vô giá, là hành trang vững chắc nhất trên con đường em bước vào đời.
Đây là những dòng suy nghĩ của em – một cô học sinh nhỏ bé từng được cô dìu dắt dù là một khoảng thời gian ngắn, nhưng những kỉ niệm đẹp bên cô vẫn mãi theo em. Nhân ngày kỉ niệm 25 năm thành lập trường và 43 năm ngày Nhà giáo Việt nam 20/11, em không biết nói gì hơn ngoài gửi tới cô và các thầy giáo, cô giáo đã và đang đứng trên bục giảng một lời chúc sức khỏe, gia đình hạnh phúc, luôn gắn bó sâu sắc với nghề và mãi mãi là người lái đò truyền tải những tri thức vĩ đại nhất, không chỉ đối với thế hệ ngày nay mà còn là còn cho những thế hệ về sau.
Học sinh
Đỗ Thị Kiều Oanh
